Quê Nhà – Thư Viện PDF Utphighschools.Vn

Có rất ít nhà văn trong làng văn học Việt Nam nhận được sự yêu mến và mến mộ của các thế hệ độc giả như nhà văn Tô Hoài. Nếu giới trẻ biết đến anh như một người bạn hóm hỉnh và tuyệt vời qua kiệt tác Dế Mèn phiêu lưu ký và một loạt truyện thú vui thì độc giả lớn tuổi biết đến anh như một cây đại thụ trong làng văn học danh tiếng. Nhiều công trình đã trở thành tượng đài bất tử như. Vợ chồng Fu, Cứu đất cứu Mường, Chuyện về đầm sen ở đền Đồng Kô …

Quê hương là bức tranh tái hiện lại cuộc chiến đấu hào hùng của những anh hùng vô danh, trước đây chỉ quen với việc nông, việc nhà nay đã anh dũng đứng lên giương cao ngọn cờ trong những năm đầu thực dân Pháp xâm lược.

Dường như với bất kỳ tác phẩm nào đã xuất bản của mình, người viết luôn cẩn thận đọc lại và chỉnh sửa mọi chi tiết chưa ưng ý. Cũng như con trai ruột của mình, nhà báo Nguyễn Fuong Wu, anh cho biết: “Từ khi tôi bắt đầu viết văn đã lâu, bố tôi là người cẩn thận và có trách nhiệm với con chữ nên mỗi bản in, dù là tái bản, ông đều đọc, cắt, chỉnh sửa. , “uốn”, tỉ mỉ như một người thợ dệt. Khi anh giao cho tôi xử lý lời giới thiệu với một bản thảo chi tiết về mực, chữ, từ, câu, anh thêm bớt, đan xen vào nhau. Đây là cha tôi, sự chăm chút và toàn diện cho việc viết lách giống như một nghĩa vụ tình yêu đối với ông ấy ”.

***
Quê hương: Nhà văn Tô Hoài đã viết một bộ tiểu thuyết gồm ba tác phẩm: tiểu thuyết Quê hương, tiểu thuyết Mười năm và tiểu thuyết Quê hương. Mỗi cuốn tiểu thuyết, câu chuyện, bối cảnh và nhân vật đều khác nhau, nhưng tất cả đều được tuân theo một cách có hệ thống bởi các sự kiện lịch sử và xã hội ở một khu vực cụ thể. Lịch sử của khu vực, đây là các làng Hà Đông và Sơn Tài, phía Tây Bắc của thành phố Hà Nội cũ, nơi nhà văn Tô Hoài sinh ra và lớn lên. Trong cả ba cuốn tiểu thuyết trên đều có dấu vết của các nhân vật, bao gồm tác giả và gia đình, bạn bè của ông trong các sự kiện, hoàn cảnh, ký ức tuổi thơ và đương thời. Bộ ba tiểu thuyết này nằm trong danh sách những tác phẩm của Tô Hoài được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học lần thứ I (1996).

Tiểu thuyết Rodina (viết năm 1985) nói về sự kiện quân đội Pháp tấn công và chiếm đóng Hà Nội cách đây hơn một thế kỷ. Tuy nhiên, các nhân vật lịch sử của các trận đánh: Nguyễn Trí Phương, Hoàng Diệu, Hoàng Kế Viêm, Lưu Vin Fuq, các tướng Pháp như Fernsia Garnier, Henry Reeve không phải là nhân vật chính. Nhưng ở đây tác giả miêu tả tình cảnh của các quận, huyện trong nội thành, nơi mà nhân dân – những anh hùng vô danh, anh dũng nổi dậy chống lại quân xâm lược.

***
Nhà văn Tô Hoài viết một loạt tiểu thuyết, trong đó có ba tác phẩm: Quê hương, Mười năm, Tổ quốc. Mỗi cuốn tiểu thuyết, câu chuyện, bối cảnh và nhân vật đều khác nhau, nhưng tất cả đều theo hệ thống các sự kiện lịch sử và xã hội trong một khu vực nhất định.

READ  Tản mạn Đêm Sài Gòn hay, những Entry Sài Gòn về khuya đầy tâm trạng Utphighschools.Vn

Câu chuyện kể về một địa danh, đó là hai làng Hà Đông và Sơn Tài, vùng Tây Bắc của thành phố Hà Nội cũ, nơi nhà văn Tô Hoài sinh ra và lớn lên. Trong cả ba cuốn tiểu thuyết trên đều có dấu vết của các nhân vật, bao gồm tác giả và gia đình, bạn bè của ông trong các sự kiện, hoàn cảnh, ký ức tuổi thơ và đương thời. Bộ ba tiểu thuyết này nằm trong danh sách những tác phẩm của Tô Hoài được Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học lần thứ I (1996).

Cuốn tiểu thuyết Rodina (viết năm 1978) nói về sự kiện quân đội Pháp tấn công và chiếm đóng Hà Nội cách đây hơn một thế kỷ. Tuy nhiên, các nhân vật lịch sử của các trận đánh: Nguyễn Trí Phương, Hoàng Diệu, Hoàng Kế Viêm, Lưu Vin Fuq, các tướng Pháp như Fernsia Garnier, Henry Reeve không phải là nhân vật chính. Nhưng ở đây tác giả miêu tả tình cảnh phố huyện, làng mạc trong nội thành, nơi những con người – những anh hùng vô danh đã anh dũng nổi dậy chống quân xâm lược.

Cuốn tiểu thuyết Quê hương (viết năm 1941) cũng cảnh ấy, những vùng Hà Nội bị chiếm đóng. Cảnh điêu tàn, tang thương xảy ra khiến bao người phải tha phương cầu thực. Đi du lịch, làm việc trên các con đường, đi bộ về phía nam, đi bộ đến Đảo Mới và các thuộc địa của Pháp bên ngoài Châu Đại Dương, làm các tháp đồn điền. Trong hoàn cảnh khốn khó, anh phải đi “đất khách quê người”. Cuốn tiểu thuyết Rodina được tác giả viết lần đầu cách đây nửa thế kỷ, khi nhà văn Tô Hoài bắt đầu viết. Điều đó chứng tỏ chủ đề số báo đã nung nấu từ lâu trong tâm trí, tình cảm của tác giả, theo sự phát triển của vận mệnh cuộc đời và lịch sử.

Cuốn tiểu thuyết Mười năm (viết năm 1957) vẫn là khung cảnh và tình hình ở vùng này, nhưng bước vào thời kỳ khốc liệt nhất, mười năm 1935 – 1945. Nước Pháp bị đánh bại ngay từ đầu Chiến tranh thế giới thứ nhất. Thứ hai. Phát xít Nhật can thiệp vào Đông Dương. Đất nước ta bị áp bức bóc lột hai mặt, có nạn đói vô cùng thê thảm mà mỗi người chỉ có một con đường sống là chết.

Trong cảnh khốn cùng ấy, ngọn cờ chính nghĩa đánh Pháp đuổi Nhật cứu nước do Đảng Cộng sản Đông Dương lãnh đạo đã phất cao, vẫy vùng khắp cả nước, từ miền núi đến đồng bằng. Tiểu thuyết “Mười năm ấy” là khoảng thời gian mười năm toàn dân chuẩn bị cho cuộc Tổng khởi nghĩa dẫn đến Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công.

Cho đến nay, đã hơn năm mươi năm trôi qua mới thấy được nguyên nhân sâu xa khiến ông Tổ Hội hết lòng vì mảnh đất mà mình từng gắn bó. Sau ba mươi năm kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, ngày nay chúng ta đang bước vào giai đoạn xây dựng đất nước vĩ đại, như chưa từng có, chúng tôi xin tái bản cả ba cuốn tiểu thuyết: Quê hương, Tổ quốc và Mười năm.

READ  Hạnh phúc là gì? Bí quyết để cuộc sống hạnh phúc hơn Utphighschools.Vn

Để giới thiệu với độc giả.

***
KHÔNG AI NHỚ KHI NĂM – đã quá dài, đoạn đường từ thành phố sơn[1] xuống Kẻ Chợ vắng vẻ đến nỗi cả những cánh đồng cổ thụ quanh làng cũng không thông ra được đường chính. Những ngày có chợ Gạch, chợ Nhổn, chợ Phùng, không một bóng người băng qua đường về phía chợ.

Cho đến năm thứ ba của Ngân Nhược[2] Khi ông bị tử trận trên đỉnh làng Tú Lệ, con đường cái từ Sơn Tây về dường như không còn ai dám đi qua. Đến mùa cỏ chỉ còn thấy khoảng trắng mờ ảo. Lâu lâu một cuộn bột đỏ nổi lên trên bãi cỏ hoang này, lâu như tổ mối. Bạn biết có một trạm ngựa di chuyển thư lên và xuống. Đúng vậy, sau đó trái đất càng trở nên yên tĩnh hơn.

Nhưng không phải vậy. Trong những rặng tre dày đặc ở cánh đồng xa, chợ nào cũng vẫn tấp nập. Người phương xa cũng về chứ không riêng gì hàng xóm chở che. Cái này mới. Chỉ vì người qua lại, người đi chợ, ngại ra đường gặp giặc, gặp cướp. Làng nào cũng ra đồng. Từ Con trở xuống toàn bộ đường tắt. Ngay bên kia sông Kai, họ cũng đi lòng vòng, lên đê lên Wang, ra Kok, xuống Bồng Lai, Ba Giang, rồi ngược đò qua bến lạ.

Do đó cảnh tượng quen thuộc mà người ta thường gặp lúc bấy giờ, có khi bất chợt đến đầu ruộng, chân đê, dưới bóng cây trôi một ngọn cây có tán lá xanh tròn, tưởng là khuất nẻo. , bạn sẽ chỉ còn ba chân bốn cẳng chạy cho kiếp khác và bỗng thấy cảnh vắng lặng, vài lều chợ, quán ăn, có khi cả quán cơm niêu.

Qua sông Đáy đến Phùng, xuống ruộng Gối, đi bộ một đoạn, men theo đường ruộng đến đầu ô Cầu Giấy hoặc qua sông Cái. Nhưng dù qua sông hay vào Kẻ Chợ thì không ai dám đi thẳng vào phố Phùng. Chỉ ở những nơi bất ngờ, thuyền mới có thể qua sông. Quanh lưng Hoài có một con đường tắt đến đầu ô. Và có những nhà hàng. Người đi bộ dừng lại ở một nơi khuất, uống một ngụm nước, hoặc nếu họ thấy mặt trời đã vàng, họ dừng lại. Trước mặt tôi chỉ thấy những bức tường lũy ​​tre và những cánh đồng ngô vàng thẳm, quá xa làng. Người đi mấy ngày nay càng sợ hãi.

Có một nơi hẻo lánh, có đầu ruộng tựa vào mấy gò đất cao, cạnh hàng ba cây sồi già. Từ phía cuối cánh đồng, có thể nhìn thấy những cành lá rụng thưa thớt dệt thành bầu trời.

Có một cây cầu lót bạt, nơi những người làm việc dưới ruộng sâu đến nghỉ ngơi ăn trưa. Không biết khi nào mùa hè đến, những hàng quán kia liệu có còn trụ lại được nơi quạnh hiu này không. Bây giờ có gió thổi, thấy mái tranh đã rách, nên chôn các mái lều dưới gốc cây, sau gò đất để tránh gió giật từ cuối đồng lên làm lán. lá để đổ chuông suốt đêm.

Người xuôi Kẻ Chợ hay vượt sông đến đây vẫn quen gọi nơi dừng chân này là nơi Bà Cây Dẻ dẫn xuống Bãi Cóc.

READ  Campaign là gì? Những thông tin thú vị về Campaign trong Marketing Utphighschools.Vn

Lúc đó, mặt trời đã khuất sau lưng núi Ba Vì. Trên ngọn tre xanh đen cuối ruộng chỉ còn lại một vùng sáng. Có hai người đang vội vàng để lên đường. Từ bãi tre cuối làng qua cánh đồng cao rồi xuống ruộng sâu, ven thung lũng – những lối đi kín mít xuyên làng. Những con chim đang chơi đùa, trời đã tối, nhưng chúng vẫn bay như thóc, nhảy chồm chồm, cứ khoảng chừng lại có người đi ngang qua.

Ra tới đầu ruộng, mặt mũi người ta rưng rưng. Chỉ sau đó, người ta mới thấy rõ rằng anh ta là một người già và một người trẻ – như một người cha và một đứa con trai. Chiếc nón lá cũ kỹ – chiếc xuồng lá cong vút, còn nguyên vành tai – cũng khiến người ta đoán già đoán non rằng hẳn người con nhà nòi này từ chân núi Ba Vì lên thăm ai đó hoặc có liên quan gì đó với Kẻ Chợ. Ông già thì mang khăn gói, còn người trẻ thì xách hai cái túi nhỏ, như thể bên trong có vài hạt gạo và chăn đêm.

Căn lều quán cơm của ông Đề Cắt ngay gốc chỉ ngoài cùng. Thoạt nhìn, nó giống như một đống rơm lớn. Hay nói đó là lều ép mía. Lều rơm, lều mía vì vậy, sau ba vụ thu hoạch, người ta thường thấy những chiếc lều này được nâng lên mặt đất. Những gian hàng thực phẩm này thực sự là rơm rỗng, với mái vòm thông qua một bức màn bằng rơm rải rác. Những người vừa bước vào đã cảm nhận được sự ấm áp của mùi rơm rạ rời cánh đồng lộng gió bên ngoài.

Mới chập tối, nhưng nhiều người đã đến từ mọi hướng. Không phải vì tôi nghe tiếng xào xạc trong nhà hàng và thấy lửa cháy của các dãy trọ bên trong, mà chỉ khi tôi nhìn ra cửa trước của các cửa hàng, tôi thấy những chiếc giỏ mây trong bếp đã bốc khói và đen kịt. Người ta cứ để nguyên đường ống như thể vừa mới được thả xuống. Các nhánh Hàng Tre, Hàng Me của Kẻ Chợ vẫn ăn hàng mây cho các bác tài ở Chợ Nghệ. Những chiếc giỏ có rễ nhỏ màu nâu chất thành đống ở hai đầu chùm, chắc là mai ở Hang Wai Thắm hoặc các lò sơn ở Đồng Lâm. Những ché rượu Kẻ Sấu trát bùn giả thùng sơn để che mắt trộm cũng nằm la liệt. Rượu dưa cải đường Kẻ Chợ trên đường Cầu Rèn. Rượu Thụy Chương, Võng Thị qua Hàng Hoa trại được nhiều khách hơn. Ngay cả những người buôn bán ở Bát Tràng bên kia sông cũng chở chúng lên xuống, xếp gọn gàng như đống rơm. Mặt khác, những thùng chứa bằng tre, nứa, có kích thước gấp đôi những chiếc xô đựng nước, được đóng chặt nắp, bộ phận này lại dần được đưa đi bán lẻ và quảng cáo trên các tuyến phố. Những hàng hóa cồng kềnh này để ngoài cửa, thậm chí tận gốc. Đặc biệt đối với những bậc lụa Phùng mang ra chợ lụa Sài Bài, Ngại Đỏ hay Hàng Đào, những thúng cau khô, buộc lá trầu đỏ tươi gói trong lá chuối khô, những hàng hoa này được gói cẩn thận sát vách. cuối cùng của một đống cỏ khô.

Đăng bởi Utphighschools.vn

Utphighschools nơi chia sẻ và tổng hợp những kiến thức về Giáo Dục không ở đâu có, không ở đâu chia sẻ.Cùng học thêm nhiều kiến thức bổ ích với Utphighschools nhé

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud