Nguyễn Khoa Đăng – Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc Utphighschools.Vn

Xưa có một người trong cuộc tên là Nguyễn Khoa Đăng có tài bói toán. Khi còn là một tiểu thư, ông đã đến cai trị một quận mà thường được mọi người ngưỡng mộ, không chỉ bởi khả năng xét đoán mà còn vì lòng tốt của ông, luôn lo lắng về việc hại người.
Một lần về nhậm chức ở một vùng nọ, có một anh nông dân bị giặc ghét, một đêm trốn ra đồng phá nát cả một ruộng dưa. Quá xót xa trước công lao canh tác, quả dưa phải ăn trong một đêm đã khô héo hết khiến người đàn ông này tìm đến anh ta khóc lóc, cầu xin sự tha thứ. Anh Đăng liền theo anh ra ruộng dưa để dò xét. Mọi dấu vết cho thấy, tên trộm dùng xẻng cắt đầu dưa và dùng tay cầm cán nát gần hết rễ dưa. Nhưng anh ấy rất thông minh, rất nhiều bản in, anh ấy cố tình xóa. Anh hỏi người trồng dưa:

“Bạn nghĩ có ai ghét bạn không?”

Ông nói cho quan Thượng thư biết tên của một số người trong xóm và cử ngay một người phiên dịch đi thu thập tất cả các cây bích trong làng, trên mỗi ngôi nhà đều được viết tên của ngôi nhà này trên tay cầm. Sau đó anh ta lần lượt kiểm tra cán xẻng, chọn những kẻ tình nghi vào một chỗ. Sau đó, anh ta sai người thè lưỡi và liếm những cái tay cầm đó. Tất nhiên, có một loại được phát hiện có vị đắng. Anh sai một củ mướp bẻ ra vắt lấy nước uống, chất đắng của mướp và chất đắng của cán xẻng giống nhau. Anh ta nhìn vào tên của chiếc thuổng, và đó thực sự là chiếc thuổng của một trong những người mà nguyên đơn nghi ngờ đang giận anh ta.

Anh ta lập tức cho quân lính đi bắt người kia. Trước những chứng cứ và lý lẽ đanh thép của Thượng Quan, anh ta không thể chối cãi được nữa nên đã cúi đầu nhận tội. Anh ta bắt anh ta phải trả tiền thu hoạch dưa của người đàn ông kia và gấp đôi tiền phạt để bỏ đi thói quen giấu giếm làm tổn thương người khác.

Một ngày khác, có một người buôn dầu chở hàng ra chợ bán. Trong lúc anh đang bận đo dầu, có kẻ đã nhân cơ hội tiếp cận và lấy trộm tiền. Đến khi người thợ dầu phát hiện, tên trộm đã tẩu thoát. Anh nhớ trước đây có một người mù quanh quẩn bên gánh hàng của mình, nhưng anh ta không bỏ đi, mặc cho anh ta đuổi theo thế nào, cho rằng anh ta là kẻ trộm, nên anh ta đã gửi gánh hàng cho một người quen rồi đi tìm người mù ngay bây giờ. . Nhưng khi gặp anh ta, người mù thẳng thừng từ chối rằng nếu có mù thì anh ta vẫn biết lấy tiền ở đâu. Hai bên đụng độ trong tuần quan bị bắt.

READ  Sự Tích Thần Núi Tản Viên Utphighschools.Vn

Khi dắt nhau ra đường công danh, ông Đăng buộc hai bên phải làm rõ sự việc. Người mù kiên trì không nhận. Mr Đăng hỏi:

– Bạn có tiền mang theo người không?

Câu trả lời:

– Đúng, nhưng đây là tiền tôi mang đi chợ, không phải của anh ấy.

“Được rồi, cứ để anh ta vào đây, ai mà biết được.”

Khi người mù lấy tiền ra, anh Đăng sai người múc một chậu nước rồi cho toàn bộ số tiền vào chậu. Đột nhiên trên mặt nước xuất hiện một vệt dầu. Nghe tin viên quan mang một chậu nước cho mọi người xem, anh mù từ chối và phải nhận trách nhiệm ngay lập tức.

Nhưng anh ấy cũng nói thêm:

“Chờ đã, vẫn chưa kết thúc.” Tội trộm cắp là một. Nếu thiếu hiểu biết thì làm sao biết được tiền mà người dầu bỏ vào túi, cất vào giỏ mà nhận! Đúng là bạn mù quáng. Bộ đội đâu? Bắt anh ta đánh cho đến khi đau, khi anh ta mở mắt ra thì dừng lại.

Người mù cũng chối tội trước đó, nhưng chỉ sau ba nhát dao, anh ta đã mở mắt và khai nhận tội ác, đúng như lời Quan đã dặn.[1].

Một ngày khác, một người buôn giấy đến báo rằng anh ta đang ở tại làng Hồ Xá và cả một đống giấy đã bị lấy trộm. Ông Đặng dò hỏi nguồn tin, sai người đi thám thính mấy ngày không có kết quả nên đích thân đến thôn Hộ Thiểm tìm cách điều tra. Đến đó, anh ta gọi cho người dân địa phương và những ngôi làng xung quanh và nói:

– Ở quê, khi có điều kiện về xã, làng thì mọi người, không kể nam nữ, già trẻ đều phải khai báo ngay tên quê quán cho minh bạch.

Lệnh được phát ra, mọi người đổ xô đi mua giấy. Kết quả là giá giấy trên thị trường tăng chóng mặt.

Nói về một tên trộm có thể mang theo giấy tờ nhưng không có nơi nào để bán và giấu nó ở nhà. Giờ nghe tin giấy tăng giá nên tôi đã lén đưa một ít ra chợ bán. Anh không ngờ người nhà của anh Đăng ra chợ đợi anh. Bị bại lộ, kẻ trộm không chỉ trả tiền cho người buôn bán mà còn phải trả cho dân làng tiền mua giấy khai tên.

READ  Chú bé tí hon - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc Utphighschools.Vn

Một lần khác nó được đổi thành một huyện miền núi. Khi mới đến, anh được biết quận này nổi tiếng với nhiều tên cướp chuyên nghiệp. Những vụ quýt trước không kéo dài được. Anh chỉ cười nhẹ không nói gì, nhưng sau đó bí mật sai người tâm sự lần ra địa điểm, quê quán của từng tên. Sau đó cô tiếp tục phớt lờ anh, coi như không biết gì.

Một ngày nọ, khi đang đi ngang qua một ngôi làng, anh ta nhìn thấy một tảng đá lớn bên đường. Được người dân địa phương hỏi, họ trả lời:

– Đây là ông Mock, ông ấy linh thiêng lắm, ai cầu gì cũng linh ứng.

Khi nghe thấy, anh ta làm theo:

“Nếu vậy thì ta đến tìm ngươi để nhờ hắn giúp ta thoát khỏi yên ngựa của bọn cướp để bớt tai họa cho thiên hạ!”

Sau đó anh ta đi cầu nguyện một mình, rồi trở về và nói với mọi người rằng:

“Mấy ngày nữa anh ấy bảo tôi đưa anh ấy về nhà, anh ấy sẽ vạch mặt tất cả những kẻ lừa đảo trong toàn khu.”

Mấy ngày sau, hắn bí mật cử mấy người xuyên đêm đào hầm giữa sân rồi bỏ đám thân tín của mình vào đó ẩn náu. Rạng sáng hôm sau, ông sai binh lính khiêng hòn đá về đặt trên nóc hầm. Trước đám đông anh ta mạnh dạn hỏi hòn đá:

“Nghe nói thần rất linh thiêng, toàn trí.” Ta hiện tại tuân lệnh hoàng đế đến đây dưỡng thương, nhưng hiện tại trong quận có rất nhiều cướp đang náo loạn dân chúng. Vì vậy, tôi đã mời Chúa đến đây để giúp tôi tìm ra kẻ phạm tội. Nếu anh ấy có công, tôi sẽ báo cáo với tòa án để trao thưởng.

Stone không trả lời. Hỏi hồi lâu, hòn đá vẫn im thin thít, anh giận dữ hét lên:

“Hay đồng lõa với kẻ phạm tội.” Người lính ở đâu, hành hạ anh ta cho đến khi anh ta phải thú tội!

Khi đó, mọi người nghe tin đều kéo đến xem rất đông. Hiệu lệnh vừa phát ra, bọn lính quất đá thình lình kêu lên xin đừng nói nữa. Sau đó đá lần lượt để nhận dạng và hiển thị từng tên một. Mỗi lần khai tên, anh lập tức sai đối tượng viết lệnh giao cho các chiến sĩ túc trực, truy bắt ngay. Đến nay đã bắt được ba mươi trai ngoan. Giải quyết hàng loạt vụ án tra tấn, bọn trộm kinh ngạc nhìn nhau, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, lại bắt đúng một người như vậy. Họ cho rằng chỉ có thần đá mới biết rõ tội ác của mình nên không đợi thẩm vấn mà khai nhận mọi chuyện.

READ  Đại vương Hai hay là truyện giết thuồng luồng | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi Utphighschools.Vn

Trong thời gian làm nội các, ông đã làm cho cả một con đường Thành nhà Hồ ở Quảng Trị thoát khỏi cái bóng lừa đảo. Trước đó cánh đồng là rừng rậm, từ đây phải đi đường Bắc Nam. Những kẻ lừa đảo đã sử dụng nó như một hang ổ để có được chiến lợi phẩm.

Nguyễn Khoa Đăng lần đầu tiên tìm ra cách bắt trộm. Anh ta đặt mua một chiếc hộp gỗ kín, có lỗ thông hơi có thể chứa một người bên trong, bên trong có khóa để những người bên trong có thể dễ dàng mở ra. Sau đó, ông chọn một vài người giỏi võ nghệ và cho vào hộp vũ khí đã chuẩn bị sẵn. Sau đó, ông sai các sĩ quan của mình cải trang thành nông dân để mang những chiếc hộp này qua nhà Hồ, giả vờ mang những chiếc hộp nặng “của cải”. Một lần nữa, có một thống đốc ở phương bắc sắp về quê với những rương báu giá trị sẽ vượt biên. Bọn cướp nhận thấy đây là cơ hội kiếm tiền hiếm có, rình rập một nhóm “người” đi ngang qua cánh đồng, lao vào đánh rồi hừng hực khí thế khiêng những thùng hàng nặng về hang ổ.

Nhưng khi đến nơi, họ vừa rời khỏi đó thì chiếc rương bất ngờ mở ra và những võ sĩ ngồi trong đó cầm vũ khí tấn công và giết chết tên cướp một cách bất ngờ. Trong lúc hoảng sợ, bọn họ không khỏi nghe nói mai phục bên ngoài triều đình đông như kiến ​​cỏ. Họ đã phải khoanh tay để cầu xin sự tha thứ. Nhờ thủ đoạn này, Nguyễn Khoa Đăng đã tóm gọn tất cả.

Ông đã cử triều đình trong một đội đào đất hoang ở vùng biên giới và tạo ra các đồn điền lớn. Sau đó ông còn chiêu mộ dân chúng để tạo nên những khu phố ở hai bên cánh đồng, biến một khu vực trước đây hoang vu trở thành những làng mạc đông đúc dân cư: tiếng xay lúa và tiếng búa đập lúa, tiếng gà trống gáy và tiếng chó sủa dần dần đi vào. . tiếng khỉ hú. Kể từ đó, một vùng núi trở nên bình lặng. Những tên cướp khác đã phải rút lui.

Chính vì vậy mà có câu: “Hồ chí minh bất kham”.

Nguồn: Tổng hợp

Đăng bởi Utphighschools.vn

Utphighschools nơi chia sẻ và tổng hợp những kiến thức về Giáo Dục không ở đâu có, không ở đâu chia sẻ.Cùng học thêm nhiều kiến thức bổ ích với Utphighschools nhé

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud