Lê Như Hổ – Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc Utphighschools.Vn

Ở làng Điền Châu, nay thuộc tỉnh Hưng Yên, xưa có một học trò họ Lê. Người anh cao lớn, ăn ở như hổ nên mọi người gọi là Như hổ. Bố mẹ anh nghèo nhưng cũng cố gắng nuôi con ăn học đến nơi đến chốn. Từ khi Hổ biết viết, bố mẹ cho mỗi bữa một nồi cơm bảy suất. Nhưng chỉ nửa năm sau, nhà hết gạo nên phải bỏ đi gửi con rể. Gia đình Nhạc Hộ là một phú hộ ở thôn Thiện Phiến. Khi bố vợ mới đến, bố vợ cho mỗi bữa một nồi cơm nhưng vẫn thấy Hổ ăn vạ rồi lăn ra ngủ, không chịu học bài gì cả. Một hôm ông Nhạc đến gặp cha đẻ con Hổ, hỏi: “Ông nói con ông là đứa học hành siêng năng, từ khi đến nhà tôi, nó không học một chữ nào?” Bố của Hổ. hỏi, “Bạn cho tôi bao nhiêu cho mỗi bữa ăn?”
– “Một nồi năm”
“Vậy thì bạn không phải học. Nhà mình dù nghèo vẫn phải cho nó ăn một nồi bảy “. Từ đó, bố vợ bảo mỗi bữa thổi một nồi bảy, con hổ mới học cầm sách. Một hoặc hai giờ, một hôm cô ấy phàn nàn với chồng.
– Lấy đàn bà kén ăn, lấy đàn ông kén cá chọn canh, ăn hại thì chẳng ra gì. Người chồng đáp:
-Ông có thực lực hơn người thì phải tài năng hơn người. Đừng lo!
-Nếu như vậy thì ta có mấy sào đất hoang, thử bảo hắn phá đi xem có được hay không. Ông bố vợ liền nhờ Tiger giúp phá địa hình. Con hổ nhận ngay, nói:
-Được rồi, mai cứ nấu nhiều cơm ăn đi, anh làm gì thì làm. Hôm sau, sau khi ăn xong, Hổ cầm một con dao lớn vào đầu làng ngồi dưới bồn tắm. Với một làn gió mát, anh chìm vào giấc ngủ và sau đó là một giấc ngủ ngon. Khi mẹ chồng đi chợ về, thấy con cọp vẫn còn ngáy ngủ dưới gốc cây, bà bỏ chạy và nói với chồng: “Con ơi!
-Em cũng thổi cơm ăn nhiều lắm! … Nó đi chơi thì thấy nó đang bẻ ruộng dưới tắm. Đồ thối tha gì! Không ngờ mẹ chồng gặp Hổ thì Hổ mới tỉnh. Người đàn ông với tay vác con dao ra đồng, dọn sạch 3 sào cỏ chỉ trong một buổi. Con hổ nhanh đến nỗi cá không kịp đối phó, nó bơi ra đồng, bắt về đếm không xuể. Đến khi bố mẹ vợ ra đồng thăm thì đồng cỏ đã phát rồi thêm vài thúng cá nữa. Họ mới biết rằng con rể của họ là một người tài hoa, có tấm lòng hiển hách. Khi lúa chín vàng, mẹ chồng bảo Hổ đi mượn hai mươi người thợ. Người đàn ông bỏ đi một lúc lâu, sau đó quay lại và nói rằng anh ta không thể vay của ai. Nhưng lúc đó ông đã thổi xong một niêu ba mươi ở nhà, chỉ chờ người gặt đến ăn. Con hổ nói: “Chúng nó không chịu đến gặt, con ước gì có thể làm hết sức mình để giúp thầy”. Thế là Hổ ngồi một mình, chồm tới ăn một bát cơm lớn. Thấy mẹ vợ không hài lòng, chàng trai nói: “Những mẫu lúa này, tôi chỉ cho các con thu hoạch và chịu một ngày thôi là đã sẵn sàng rồi”. Nói đoạn Hổ cầm dao chặt tre mang đi. Cọp thu hoạch chừng nửa ngày là xong hai sào lúa, sau đó gom hết trong bốn năm, gánh nặng rồi lần lượt trở về. Và phải đến chạng vạng tối. Kể từ đó, bà mẹ vợ rất quý mến con rể, cho Hổ ăn học đầy đủ để nó yên bề gia thất. Con hổ học ở đâu, nó nhớ đến đó và không mất nhiều thời gian để thi đậu. Trong cuộc đua, Hổ kết bạn với một người đàn ông cũng ăn nói có tiếng, tên là Nguyễn Tấn, quê ở nước Tấn. Khi bạn chia tay, được mời đến nhà chơi, Hổ hỏi đùa:
-Em có đủ cho anh ăn một tháng không? Nguyễn Tánh đáp:
“Bác đừng lo.” Cứ đến chơi là đủ, một lúc sau Hổ cùng một người hầu hẹn nhau đến nhà Nguyễn Tấn chơi. Anh Tấn lúc đó vắng mặt. Con hổ nói với vợ bạn:
– Ông tôi mời tôi đến nhà chơi. Nay tôi có việc phải đến đây, giáo viên khoảng 30 người, xin phép không ăn cơm. Vợ ông Tấn liền yêu cầu gia đình thổi một nồi cơm 50 và cắt một con lợn lớn chia làm sáu mâm cỗ. Trước mặt người phụ nữ, Hổ sai gia nhân giả vờ tán tỉnh, giả vờ gọi tất cả chủ và tôi tớ đến ăn cơm. Nhưng cuối cùng chỉ có một thầy và một người hầu ngồi hết đĩa này sang đĩa khác. Xong đâu đó, cáo hổ rút lui. Hôm sau, anh Tấn về, vợ kể lại sự việc, anh Tấn nói:
– Đích đến bây giờ là Lê Như Hổ! Năm sau, ông Tân một mình đến thăm nhà hổ, hổ gọi hai con lợn và bốn mâm xôi để đãi khách. Gia đình mang đến cho chủ và khách một con lợn và một mâm xôi. Ông Thân ăn chỉ một góc lợn và một góc mâm xôi. Con hổ ăn hết thức ăn của mình và sau đó trèo lên đĩa của bạn. Nguyễn Tấn ái ngại nói:
-Yêu ăn của bạn như một con hổ. Doanh nghiệp của gia đình tôi già rồi mà chỉ lo cho em được mười bữa thôi! Lê Như Hổ sau này trở thành quan lớn trong triều. Một lần, theo lệnh vua đi sứ sang Trung Quốc, hổ mang theo một anh đồ tể có tài hùng biện. Khi sứ đoàn đến kinh đô, vua Tàu nghe tin sứ thần phương nam khỏe mạnh lạ thường, bèn sai yến chuẩn bị xem tình hình thế nào.
Nhà vua đặc biệt dặn dò đặt 18 mâm cỗ đặt trên 18 tầng. Ở tầng 18, vua sai một đầu bếp giỏi biến đầu cá thành đầu người như thật để hù dọa sứ giả. Đoạn sai mời Hổ ăn cơm. Hổ đập bụng ăn cỗ dưới, rồi leo lên ăn cỗ trên, không ngừng. Đến bàn trên lầu 18, Hổ nhìn thấy một đầu người, nhận ra là đầu cá, bèn lấy đầu gậy móc mắt để mọi người thấy rồi nói với đầy tớ:
-Tôi chưa bao giờ biết mùi thịt người là như thế nào, bây giờ được hoàng đế cho ăn đầu người phương bắc quả là quý giá lắm. Vậy thì hãy mang dao cho tôi. Mọi người ở tầng dưới đều bị bịt mắt không dám nhìn lên. Việc đến tai vua, vua rất kính trọng, nhưng để làm mất lòng dân tộc bằng lời nói của Hổ, bèn sai gia nhân giấu đầu. Sau đó, nhà vua ra lệnh dán mắt hổ bằng sơn và để ở một nơi riêng biệt. Ba ngày sau, vua ra lệnh cho Hổ đi khắp nơi trong kinh thành, rồi trả lại chỗ cũ để ăn yến, hỏi: “Đây là chỗ nào?” Hổ đáp: “Hôm đó ta ngồi ăn yến ở đây. . ” Vua khen chàng là người có tài nên tha cho Hổ phải đi sửa mắt. Lúc bấy giờ ở Trung Quốc có đợt hạn hán kéo dài ba bốn tháng mà không có một giọt mưa. Khi có sứ giả từ bốn phương đến tỏ lòng thành kính, nhà vua mới ban chiếu chỉ cho sứ thần làm lễ cầu đảo. Những ai mong muốn được thực hiện sẽ được trao vương miện và phần thưởng. Hổ sai người đồ tể cho xem thiên tượng, biết trời còn mưa lâu, bèn nói: “Nước ta là nước nhỏ, xin sứ các nước lớn xin đảo trước”. Vua làm theo. Các phái viên từ các quốc gia khác nhau đến để thực hiện nghi lễ, nhưng điều đó không thành vấn đề.
Khi đến lượt sứ thần nước Việt, Hổ tâu với vua rằng: “Có người đi sứ ta có quyền gọi là vũ. Nếu Bệ hạ muốn dùng, xin hãy gọi. “Vua liền sai người gọi. Con hổ mang đồ tể đến cho vua. Người đồ tể thấy trời không có mưa, nên đến thưa với vua. “Xin bệ hạ hãy cho xây một cái tháp cao 10 jan: trên đó phải sắm đủ các lễ vật cần thiết. Thần sẽ chọn ngày lành tháng tốt để đi đánh đàn và hô mưa.” Công việc cứ lặp đi lặp lại, cho đến khi rễ cỏ bạc trắng, họ xin vua cho bắt đầu làm lễ. Thờ hôm trước, hôm sau mưa suốt hai ngày đêm. Nhân dân Trung Quốc, từ vua đến dân đều rất vui mừng, khen ngợi sứ thần Việt Nam là người có tấm lòng thành có sức lay động trời đất. Vua Trung Hoa sau đó phong cho tên đồ tể là “Chúa tể của hai vương quốc” và con hổ là “Tượng của hai vương quốc.” Thấy hổ có tài, vua Trung Hoa ở lại dạy dỗ hoàng tử. Con hổ dù muốn về nhưng không thể chối từ, đành phải ở lại dạy dỗ. Theo lời dạy của Hổ, “trước hết học lễ nghi, sau mới học văn”. Mỗi lần hoàng tử mắc lỗi nhỏ, Hổ lại lấy roi bắn ngay vào mông chàng. Hoàng hậu thương con hay phải ăn đòn nên xin vua chọn thầy khác. Chính vì vậy mà chú hổ của chúng ta đã được phép về nước. Khi hai thầy trò trở về, vua Việt tưởng mình có công, ban thưởng hậu hĩnh. Khi con hổ chết, vua Trung Hoa sai sứ đến điếu thuốc và ban cho nó một chiếc quan tài bằng đồng.

READ  Chuyện Voi Hổ Thỏ và Khỉ Utphighschools.Vn

Nguồn: Tổng hợp.

Đăng bởi Utphighschools.vn

Utphighschools nơi chia sẻ và tổng hợp những kiến thức về Giáo Dục không ở đâu có, không ở đâu chia sẻ.Cùng học thêm nhiều kiến thức bổ ích với Utphighschools nhé

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud