Gió lạnh đầu mùa | Truyện ngắn Thạch Lam | Thạch Lam Utphighschools.Vn

Sơ lược về lịch sử Touch Lam

Sáng nay mùa đông đến đột ngột, không báo trước. Hôm qua trời nắng ấm, cái nắng cuối tháng mười làm nứt nẻ cánh đồng và làm khô những chiếc lá rụng. Con và chị chơi cỏ gà ngoài đồng vẫn thấy nóng, mồ hôi nhễ nhại.

Nhưng sau một đêm mưa, trời đột ngột chuyển gió bắc, sau đó là cái rét khiến người ta ngỡ mình đang ở giữa mùa đông lạnh giá. Cậu con trai nôn thốc chăn dậy nhưng không ra khỏi giường ngay mà như thường lệ, vẫn ngồi hai tay đút túi, bên cạnh là đứa bé, tay vẫn nắm tay ngủ ngon lành. Mẹ con Sơn dậy thổi bếp nấu chè. Sơn thấy mọi người đã mặc áo khoác mùa đông rồi.

Nhìn ra sân, Sơn thấy đất trắng khô, gió lúc nào cũng cuốn theo những bụi lá nhỏ, lá khô xào xạc. Bầu trời không một gợn mây, mọi thứ đều trắng xóa. Những cây lan trông trong chậu, những chiếc lá rung rinh và có vẻ như đanh lại vì lạnh.

Người con trai cũng thấy lạnh, vội lấy chăn trùm kín đầu, gọi cô. Mẹ người con trai nghe thấy, đặt chén trà xuống và nói với Lan:

– Con vào phòng lấy giỏ quần áo, mẹ mặc đồ cho con, đi.

Sau đó, ông quay sang Chúa Con.

“Em đến đây ngồi sưởi ấm.” Các bước thông minh để đưa bé vào giấc ngủ.

Sơn kéo lại tấm chăn để đắp, ngồi xếp bằng bên khay nước. Mẹ con trai rót một chén, con trai lấy chén trà nóng để ấm mặt, má cho ấm rồi úp mặt vào cổ chén để hơi nước bốc lên. Bà Son hay dặn tôi phải làm thế này mới sáng mắt.

Bà vú già xốc chiếc áo bông rách nát, lấy siêu nước xuống lầu, thều thào nói:

“Lạnh quá!” Cạo toàn bộ bàn tay bằng nước đông lạnh.

Cô ấy đưa tay lên trên ngọn lửa. Mẹ của cậu con trai hỏi:

“Đầu năm nay lạnh lắm phải không?”

Bà vú già giả vờ nhớ và đáp:

“Không bằng năm anh đi cân lúa bên sông”. Kinh khủng, lạnh lùng làm sao! Sáng thức dậy, mẹ tiễn tôi đi chợ mà vẫn tiếp tục run rẩy.

Sơn cũng nhớ rất rõ đợt rét năm nay, như vừa rồi. Sáng sớm hôm đó, mẹ Sơn cũng ngồi uống trà như sáng nay và cũng lấy áo lạnh ra để mặc.

READ  Sự tích ông Hoàng Mười Utphighschools.Vn

Lan ra khỏi phòng, ôm giỏ quần áo đội lên đầu. Mẹ cậu con trai trùm bạt lục tung đống quần áo rét. Người con trai nhận ra chiếc áo y hệt mình đã mặc năm ngoái và năm trước: chiếc áo sơ mi màu nâu sẫm với chiếc váy ngủ được may bằng chỉ đỏ. Sơn vén áo lên, cảm thấy lạnh ở tay. Từ những bộ quần áo, mùi ẩm mốc nhẹ của vải xếp trong hộp khiến Sơn nhớ về những ngày đầu đông lạnh giá, cách đây rất lâu khi anh còn là một đứa trẻ.

Mẹ cậu con trai nhặt một chiếc áo bông cũ kỹ nhưng vẫn còn chắc chắn và nói:

“Đây là áo của Duane.”

Duane là em gái của Son, qua đời khi mới 4 tuổi. Mẹ Sơn nhắc đến anh khiến anh nhớ Con, cảm động và thương anh vô cùng. Bộ ngực già là nơi nuôi Duane từ khi sinh ra, đưa tay vén áo quay lại nhìn cô, tay xoay tròn những mũi khâu:

“Giá như bây giờ cô ấy có thể mặc nó.”

Mẹ cậu con trai im lặng không nói gì. Nhưng đến lúc bảo Sơn mặc lại áo, Sơn nhìn thấy mẹ cũng hơi ứa nước mắt.

Người con trai đã mặc xong chiếc áo ấm: cả chiếc áo bông màu đỏ và chiếc váy sơ mi phủ một chiếc áo dài bằng vải sẫm màu. Con trai đứng trên giường trước mặt mẹ, quay lại ba bốn lần mới thấy áo của mẹ Sơn. Cuối cùng, mẹ Sơn vuốt ve vạt áo của anh ta, rồi đẩy Sơn ra và nói:

– Thôi mình đi chơi đây.

Cậu con trai run run mời bà đi chợ chơi. Nhà Sơn quay lưng vào chợ, cạnh mấy căn nhà rơm của những người dân nghèo mà Sơn biết rõ vì họ vẫn cho nhà Sơn mượn. Người con trai biết rằng những đứa trẻ của những gia đình này có lẽ đang đợi anh ta ở cuối chợ để đánh chúng.

Không phải ngày giao dịch nên chợ vắng tanh. Một số gian hàng lộng gió, đầy rác bẩn xen lẫn với những chiếc lá tuyết tùng rơi. Gió thổi mạnh khiến Sơn cảm thấy lạnh và cay mắt. Nhưng đường chân trời rõ ràng hơn bình thường, những bản làng xa Sin cũng trong veo như gần. Mặt đất rút xuống nứt những đường nhỏ, lạch cạch dưới móng guốc của hai chị em.

Đến cuối chợ tôi đã thấy lũ trẻ đang nô đùa. Mọi người có vẻ vui mừng khi thấy chị em Sơn đến, nhưng họ vẫn đứng đằng xa, không dám xông lên. họ dường như biết trước số phận đáng thương của mình, mặc dù Sơn và chị gái vẫn chơi với họ thân mật, không kiêu ngạo và khinh thường như anh em họ của Sơn.

Ông Cook, con trai của Xuan, con trai của Rath, con trai của Tuk Flun, gần như nhìn lên để xem quần áo mới của Sơn. Sơn để ý thấy họ ăn mặc giống thường ngày, bộ quần áo màu nâu bạc giống nhau đã bị rách và chắp vá nhiều chỗ. Nhưng hôm nay môi của họ đã tím tái, qua chỗ rách quần áo, da sạm đi. Với từng cơn gió, họ run lên, răng nghiến lợi.

READ  Anh em sinh năm | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi Utphighschools.Vn

Xuân đến sờ áo Sơn, anh chưa từng thấy chiếc áo nào như vậy. Người con trai lật ngược chiếc áo sơ mi sẫm màu của mình, đưa ra nhà vệ sinh và áo ngủ để mọi người nhìn thấy. Một người thè lưỡi và nói,

“Áo này mặc vào rất nóng.” Bạn phải mua một đồng bạc, không ít hơn, các chàng trai.

Một người khác nói:

– Cô giáo của tôi có một chiếc áo như vậy, sau này cô ấy đã bán nó cho ông Lee.

Kon Đây ngây thơ nhìn lên hỏi Con:

“Em mua cái này ở Hà Nội à?”

Người con trai nâng ngực và đáp:

– Ở đây làm gì có chuyện ở Hà Nội. Mẹ tôi thậm chí còn hứa sẽ mua cho tôi một chiếc áo len để có thêm tiền.

Lan bất ngờ đưa tay lên vẫy chào một bé gái đang đứng dựa lưng vào quầy bar và hét lên.

“Tại sao em không đến đây, Hyen?” Hãy đến chơi với tôi một lần nữa.

Linh cẩu là con gái của một người hàng xóm, bạn của Lan và Duane. Sơn thấy chị gái gọi không được, đến gần thấy chị ngồi xổm bên quầy bar, trên người chỉ mặc chiếc áo sơ mi rách nát để lộ lưng và tay, Lan cũng đến hỏi.

“Tại sao cái áo của cô lại rách thế này, Hyena, cái áo tốt mà cô không mặc ở đâu vậy?” Đứa bé kén chọn nói:

“Không có áo, chỉ có cái này.”

“Tại sao bạn không nói với tôi rằng bạn là người may mắn?”

Người con trai bây giờ chợt nhớ ra rằng mẹ của Linh cẩu rất nghèo, với công việc chỉ mò cua bắt ốc thì lấy đâu ra tiền mua quần áo cho con? Con trai cảm thấy thích thú, giống như buổi sáng Con trai nhớ Duane, người đang nói chuyện với Hyena để chơi trong vườn. Trong cô chợt nảy ra một ý nghĩ hay, và Người con đến gần cô và thì thầm:

“Hoặc chúng ta có thể cho anh ấy một chiếc áo bông cũ, chị.”

– Đúng chính xác. Hãy để anh ta đến và lấy nó.

Với sự hồn nhiên của tuổi trẻ, Lan háo hức chạy về nhà lấy áo. Người con trai lặng lẽ đứng đợi, trong lòng cảm thấy ấm áp và vui sướng.

Nhưng niềm vui của Sơn không kéo dài được bao lâu. Bữa cơm đi về, không thấy con trai đâu cả, bà tá hỏa hỏi: “Con ơi!

“Cô tôi đi đâu vậy?”

“Lan nhi, ăn cơm trước.” Cô ấy cũng đi đám giỗ và đến trưa mới về.

Rồi bà già nhìn rõ vào mặt Sơn và hỏi:

“Bạn có cho Hyena một chiếc áo bông cũ không?”

READ  Những thiên truyện đẹp của Nguyễn Ngọc Thuần Utphighschools.Vn

Người con trai ngạc nhiên và đáp:

– Phải. nhưng bạn biết nó bằng cách nào?

– Sinh nói với tôi – Sinh là em họ của Sina, lại còn ăn nói bậy bạ với bà vú già nên bà ghét anh – Anh ta còn nói khi dì nó kể về anh ta thì anh ta sẽ bảo cô ta đánh anh ta.

Người con trai lo lắng đến mức sắp ăn, đặt đũa xuống rồi đứng dậy khấn:

“Vậy làm sao bây giờ, hở vú?” Dì tôi biết cô ấy đã chết.

“Ai nói ngươi ngốc đến mức đưa áo cho hắn?” Bây giờ anh đi nói với hiên rằng đưa anh về là tốt rồi.

Sơn vội chạy ra chợ tìm mái hiên nhưng không thấy ở đó. Khi trở về, anh không thấy ai, và mẹ anh cũng không có ở nhà. Hai chị em hoảng sợ ra đồng tìm nhưng không thấy. Đến trưa nay, Sơn và chị gái vẫn chưa yêu cầu áo. Lan buộc tội tôi:

“Ngươi tại sao tưởng đưa hắn cái áo này, ta hiện tại đánh hắn sao?”

“Ai bảo anh đến lấy?” Nếu bạn không đến lấy, tôi không biết.

Bà Lan chống cự nhẹ nhàng.

“Thôi, tôi phải về nhà bây giờ, tôi không biết phải làm thế nào.”

– Nhưng tôi sợ.

Lan thở dài, bắt tay mẹ an ủi.

“Anh vẫn phải về nhà.” May mắn thay, tôi có thể không cãi nhau với bạn.

Chị em lo lắng rón rén về nhà. Tới cửa, Sơn nghe thấy tiếng mẹ mình bên trong có giọng người phụ nữ khác, nghe rất quen. Lan nắm tay Sơn bước vào, hai chị em ngạc nhiên khi thấy mẹ con Linh cẩu ngồi trên ghế dưới đất trước mặt mẹ, trên tay cầm chiếc áo bông cũ.

Thấy hai con về, mẹ Sơn nhìn lên nghiêm nghị: “Con ơi!

“Này, hai người đã trở lại.” Áo bông em tự tặng ở đâu?

Nam tử sợ hãi, cúi đầu im lặng, trốn ở sau lưng nàng. Chú Hyên cười nói:

– Tôi quay lại, thấy cháu nó mặc áo bông, tôi hỏi ngay. Ông bảo Con hãy trao nó cho ông. Tôi biết bạn đang đùa ở đây, vì vậy tôi phải nhanh chóng trở lại. Thôi, bây giờ, làm ơn cho dì tôi về nhà.

Mẹ của cậu con trai hỏi:

“Linh cẩu không có áo sao?”

– Nhà mình giai đoạn này khổ quá, may quần áo cho con cũng không dành dụm được. Vì vậy, nó vẫn là chiếc áo năm ngoái mà cô ấy mặc mãi mãi.

Mẹ cậu con trai cầm chén đồng cầm lấy tiền đưa cho bác Hy:

“Đây, tôi đã vay năm xu để mang về nhà và may quần áo cho con trai tôi.”

Khi chú Hy bước ra khỏi cửa, mẹ Sơn vẫy tay chào hai con rồi âu yếm ôm chú vào lòng và nói:

– Hai đứa con cưng quá, mày dám lấy áo đưa cho người khác mà không sợ mẹ mắng à?

Đăng bởi Utphighschools.vn

Utphighschools nơi chia sẻ và tổng hợp những kiến thức về Giáo Dục không ở đâu có, không ở đâu chia sẻ.Cùng học thêm nhiều kiến thức bổ ích với Utphighschools nhé

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud