Đi Thuyền Trên Sông Đáy (Hồ Chí Minh) – Bài Thơ Đi Cùng Năm Tháng Utphighschools.Vn

Thơ 0 lượt xem

Đi thuyền trên sông Đáy là bài thơ được nhiều độc giả yêu thích của đại thi hào Hồ Chí Minh. Bác không chỉ là một nhà thơ bình thường, mà còn là linh hồn của đất nước ta. Bác có một kho tàng thơ hay và vô cùng. Hầu hết thơ của Bác Hồ đã đồng hành cùng cuộc kháng chiến và kiến ​​quốc

Ngay bây giờ chúng ta hãy cùng nhau cảm nhận bài thơ Đi thuyền trên sông Đáy của Hồ Chí Minh và cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của bài thơ nhé!

Dòng sông êm đềm như cánh buồm,
Sao đưa thuyền lánh nạn, thuyền đợi trăng theo.
Cảnh vật bốn phía vắng vẻ,
Chỉ có tiếng lạch cạch của những chiếc thuyền chèo.
Trái tim duy nhất của người bị sốc,
Lo lắng cho sự phục hồi của con Rồng cháu Tiên.
Con thuyền quay trở lại, nó rạng sáng,
Bóng râm cực lớn với màu hồng tươi đẹp mắt.

Hồ Chí Minh là nhà thơ lớn của dân tộc ta. Trong cuộc đời hoạt động cách mạng đầy khí phách và phong phú của Người, thơ ca luôn là người bạn thủy chung, thân thiết. Một trong những bài thơ hay của Hồ Chí Minh trong cuộc Kháng chiến chống Pháp là Đi thuyền trên sông Den.

Bài thơ Việt Nam mở đầu bằng thể thơ lục bát:

Dòng sông êm đềm như cánh buồm

Con sông tỉnh lẻ quen thuộc hiện ra trước mắt ta trong khung cảnh tĩnh mịch “như tờ”. “Tỷ” vẫn là thơ xưa, nhưng đó là sự so sánh rút ra từ lời nói đời thường của những người lao động Việt Nam chân chất, nhân hậu. Dù thế nào đi nữa, sự tĩnh lặng của dòng sông trải dài về phía trước trong màn đêm tàn dễ gợi lên nỗi buồn trống vắng và cô đơn. Câu sau đã đẩy lùi tâm trạng hơi u ám này:

Sao em đưa đò bỏ chạy, đò đợi trăng theo sao?

Sự liên tục của các hoạt động của các vì sao, mặt trăng và con thuyền (tức là con người). Đôi lứa, đôi lứa nào cũng sinh động, chan hòa: “Sao làm thuyền chạy”, đồng thời “thuyền đợi trăng sao theo chiều xuôi”. Đã nhiều lần chúng ta gặp ánh trăng trong thơ Bác, nhưng lần này trăng và sao trông khác hẳn: sao sáng, trăng sáng lạ lùng! Ngoài ra, Bác không “đối trăng” mà nhìn hình ảnh trăng sao qua sự phản chiếu của mặt sông trong vắt. Sự trong sáng của dòng sông, của cảnh vật là sự phản ánh sự trong sáng của tâm hồn và tình cảm! Ngoại cảnh và tâm thức hòa hợp đến mức không thể tách rời. Khi phân tích bài thơ Kinh nghiệm đọc sách Thiên Gia Thi Có người cho rằng chú đang phê phán việc thể hiện vẻ đẹp thiên nhiên trong thơ cổ. Bản dịch không chính xác góp phần vào sự hiểu sai này:

Bài thơ xưa yêu cảnh đẹp thiên nhiên

READ  Thơ viết về con sông quê hay, chùm thơ tình bên dòng sông kỷ niệm Utphighschools.Vn

Nguyên văn chữ Hán là: “Koh Tian yêu thiên nhiên tươi đẹp.” Tôi chỉ không đồng ý với “tình yêu tự nhiên” này. Còn vẻ đẹp của thiên nhiên nói chung là vô cùng quý giá, chúng xứng đáng trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho nghệ thuật, đặc biệt là thơ ca (kể cả nghệ thuật cách mạng và thơ ca). Điều quan trọng là phải xem bản chất là như thế nào! Có một cái gì đó thực sự mới ở đó. Trong mắt Bác, cảnh vật luôn thường trực. Nó lại luôn biến đổi, nó biến đổi theo quy luật khách quan: “Mưa tạnh thì nắng lại mưa”. Mặt trời sẽ đến thay vì mưa, ngày sẽ đến thay vì đêm, vì vậy không có gì đáng buồn và bi quan! Ngoài ra, vòng tuần hoàn của tự nhiên song hành với các hoạt động, hành động có chủ đích và có ý thức của con người. Trong câu thơ có trăng và sao, nhưng trên hết và hơn hết là có con thuyền, con thuyền được đặt ở vị trí trung tâm, vạn vật hoạt động xung quanh nó đều nhờ vào tác dụng của nó. Kết cấu của đoạn thơ rất rõ ràng: sao – thuyền, thuyền – trăng. Cái nhìn nhân văn của nhà văn thật nội tâm, sâu sắc và cảm động.

Ý tưởng thơ tiếp tục, mở rộng và cải thiện:

Cảnh vật bốn phía vắng vẻ.

Chẳng hiểu sao, đọc đến đây, tôi chợt nghe thấy vần “eo” trong bài thơ nổi tiếng của Nguyễn Kăn:

Nước hồ lạnh thu trong vắt
Một chiếc thuyền đánh cá nhỏ teo tóp

Đó là một di sản hay một cuộc gặp gỡ, một cách có ý thức hay vô tình? Rất khó để dự đoán một cách chắc chắn. Câu đầu: “Dòng sông lặng như cánh buồm” và ở đây: “Cảnh vắng tứ bề”. Có cảm giác như ý thơ có sự lặp lại nào đó. Nếu bạn nghĩ về nó, đây không phải là trường hợp. Từ cái “lặng” của dòng sông đã trở thành cái “vắng” của tứ xứ xung quanh. Nhưng điểm mấu chốt có thể không nằm ở đó. Dường như có một sự chuyển biến từ bên trong, từ sâu thẳm của những suy nghĩ và cảm xúc. Cảm giác này đặc biệt rõ ràng khi bạn đọc câu sau:

Chỉ nghe thấy tiếng cót két của thuyền chèo

“Chỉ lắng nghe”! Nổi lên trong cái tĩnh lặng của đêm khuya sông nước chỉ có tiếng “éc éc” của những chiếc thuyền chèo. Bài thơ như lắng lại với bao cảm xúc. Hoàn toàn tự nhiên, không đột ngột, bài thơ chuyển từ “hướng ngoại” sang “hướng nội”:

Trái tim riêng của các bảng đầy đủ

Vâng, Bác đã lấy Kiều như bao người con yêu khác của Việt Nam. Tôi nói điều này vì có những người Việt Nam không biết hoặc không hiểu dù chỉ một vài câu Kiều. Câu 771 Lịch sử Kiev:

Nỗi đau cá nhân của các bảng đầy đủ

READ  Chùm thơ Chúc mừng sinh nhật Con Gái thật hay, ý nghĩa của Bố Mẹ Utphighschools.Vn

Gần như theo nghĩa đen. Tuy nhiên, trong nghệ thuật, điều này không quá quan trọng. Cũng như những trường hợp như vậy, thành công không phải ở chỗ “lừa” Kiều, mà là ở chỗ biết “lừa” Kiều. Câu Kiều được Bác rút ra đúng lúc, đúng chỗ. Thử hỏi còn câu nào hay hơn thế! Đó là “nhân cách” là “nhân cách”. Từ “tư nhân” được gấp lại để gắn vào để nhấn mạnh: vâng, chỉ là sự chăm sóc của riêng mình. Nhưng người đàn ông này từ tuổi trẻ đã cống hiến cả cuộc đời mình cho quốc gia này không chút do dự, để điều này đặc biệt hòa vào cái chung, cái gì đó hơn nữa, nó đã thực sự trở thành một cái gì đó. Tôi không ngạc nhiên khi chú tôi tiếp tục viết:

Lo trùng tu Tiên Rồng.

Hai câu thơ trở thành một, không thể tách rời, nói lên một chân lý đã làm nên bất tử của cuộc đời con người.

Tố Hữu đã viết về chú rất đúng rằng:

Bác sống như trời đất của chúng ta

Đây là từ:

Hãy quên đi bản thân vì mọi thứ

Đúng vậy, chỉ cần một giọt nước trong đại dương là có thể tồn tại mãi mãi. Sự thật là đơn giản! Nhưng chỉ khi bước chân lên ngôi nhà sàn của Ngài, dừng chân thật lâu trước chiếc giường đơn, chăn đơn, gối đơn của Ngài, tôi mới có cơ hội cảm nhận trọn vẹn chân lý này! Biết quên mình, Bác đã trở thành tất cả: sông này, núi này, sự nghiệp này, quá khứ, hiện tại và tương lai của dân tộc này. Nhắc đến con Rồng cháu Tiên, câu thơ gợi lên tình cảm thiêng liêng và bền chặt nhất từ ​​trước đến nay gắn kết những người con đất Việt với một mục tiêu duy nhất: Độc lập, Tự do.

Sự phát triển của cảm giác này đã đủ, bài thơ kết thúc:

Con thuyền trở về bầu trời lúc bình minh
Màu cực chất với màu hồng sáng đẹp

“Con thuyền” trở về, cập bến, về đích vào một ngày mới với những điềm báo rất tốt lành. Đây không phải là một chiếc thuyền nổi. Đêm qua ngày – một ngày bình minh tươi sáng; xuyên qua bóng tối thành ánh sáng – một tia sáng hy vọng. Lôgic tự nhiên dễ dàng được chấp nhận vì nó được kết nối với lôgic của lòng người – mối quan tâm đến mối quan tâm chung của quốc gia. Và con người này là Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tổng tư lệnh Hồ Chí Minh, bình minh sẽ đến trong cuộc đời của mỗi người và cuộc đời của cả dân tộc. Truyện không đợi lâu. Chỉ 4 năm sau, chiến thắng oanh liệt Điện Biên Phủ đã chấm dứt ách thống trị của chủ nghĩa thực dân cũ, và 25 năm sau, với chiến dịch Đại thắng mang tên Người, ách thống trị của chủ nghĩa thực dân mới cũng bị phá vỡ. cơ hội và cơ hội rất tốt.

READ  Con Cò Và Cánh Cò Qua Tuyển Tập Chùm Thơ Dân Gian & Ca Dao Hay Utphighschools.Vn

Đi thuyền trên sông Den Vẻ đẹp giản dị, trong sáng nhưng giàu nghĩa khí. Đây là một trong những biểu hiện nổi bật của phong cách thơ Hồ Chí Minh. Bài thơ cho chúng ta một lần nữa thấm nhuần tư tưởng và tấm lòng cao cả của Bác. Càng hiểu về chú, chúng em càng yêu quý và tự hào về chú, mỗi chúng em càng tự rèn luyện mình để trở nên trong sạch, đẹp đẽ.

Ngoài nội hàm, bài thơ còn có những giá trị khách quan khác, nhưng điều đó không đáng chú ý. Ghi ngày tháng năm ra đời của bài thơ. Bác viết vào mùa thu năm 1949. Nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc được đặt lên hàng đầu, nhưng nhiệm vụ dựng nước không quá cấp bách mà cơ bản, lâu dài. Một trong những yêu cầu then chốt là xây dựng nền tảng cho nền văn hóa mới của quốc gia trong tương lai. Hai câu hỏi liên quan trực tiếp đến văn học nghệ thuật là sử dụng tiếng Việt như thế nào? Và làm thế nào để có được vốn cổ phần? Bác nói, và Bác cũng vậy. Không có khoảng cách giữa lời nói và việc làm của chú. Bài thơ sử dụng hầu hết các từ thuần Việt, đôi khi rất quê mùa. Bác chỉ dùng hai từ Hán Việt trong bài thơ, một từ xuất phát từ Kiều (chiếc bàn trả lại), hai là không thể thay thế (Giang san). Bác không bao giờ nói với chúng tôi rằng nếu tiếng chúng tôi không có, chúng tôi có thể mượn của ngoại ngữ này! Nơi ngoan cố, hẹp hòi. Bài thơ còn là mẫu mực cho việc nắm vững và sáng tạo nên truyền thống văn học tinh hoa của dân tộc. Rõ ràng, quá khứ vẻ vang của ông cha ta đã được khơi lại, tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta không chỉ trong công cuộc chống giặc ngoại xâm mà còn cả xây dựng đất nước ấm no, hạnh phúc. Những bài học lịch sử này luôn sống động trong thực tiễn hôm nay và sẽ có ý nghĩa trong tương lai.

Đi thuyền trên sông Denya xứng đáng đi vào lịch sử văn học dân tộc như một minh chứng về một vĩ nhân – con người Hồ Chí Minh, cho một tâm hồn cao cả – tâm hồn Hồ Chí Minh. Những vần thơ cùng với tên tuổi và sự nghiệp của ông sẽ trường tồn mãi mãi.

Trên đây uct.edu.vn dành tặng các bạn bài thơ Đi thuyền trên sông Đáy (Hồ Chí Minh) mang ý nghĩa sâu sắc đối với tâm hồn vị lãnh tụ vĩ đại. Qua bài thơ ta cảm nhận được ngòi bút tài hoa, tinh tế của Bác. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này!

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud