Con gà và con hổ | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi Utphighschools.Vn

Thỏ, hổ và gà từng chung sống, cùng nhau làm rẫy. Ngày đầu tiên, thỏ và hổ đi cắt ảnh, thuê gà về chăm sóc nhà cửa, nấu nướng.

Dọn nhà ngoài ngõ xong, cơm sôi gà xé. Khi cơm chín, gà bắc một nồi nước lên bếp. Khi nước sôi, con gà nhảy lên nóc nồi, đẻ một quả trứng vào trong nồi rồi kêu “vù vù” vài tiếng.

Trứng chín thì thỏ và hổ mới về. Những quả trứng bên ngoài. Thỏ và hổ đều mệt và đói nên ăn rất ngon. Thỏ hỏi: “Chị gà ơi! Làm thế nào mà chị có món ngon như vậy?”. Con gà nói sự thật về cách anh ta làm món ăn. Sáng hôm sau họ dậy sớm để tiếp tục cắt tranh. Lần này hổ đi với gà và thỏ ở nhà nấu nướng. Hổ còn dặn thỏ chắc hôm qua ăn ngon không kém gì con gà. Thỏ trả lời: “Không khó đâu, chỉ cần tin ở anh thôi!”

Cơm nước xong, thỏ cũng bắc một nồi nước sôi lên rồi đứng trên mép bếp, húc mông vào nồi và giã như một con gà có học. Xong việc, thỏ hào hứng ra cửa gặp hổ và gà về.

Thức ăn hôm đó, hổ đói cồn cào, gắp vài miếng bỏ vào miệng. Nhưng chưa kịp nuốt lời, con hổ đã nhanh nhảu và gầm lên để đuổi theo con thỏ. Thỏ chạy thoát nhưng không chịu được, bị hổ tóm được và đánh cho nhừ tử. Hổ đập đầu thỏ xuống đất nhiều lần làm thỏ rách da miệng. Sau lần đó, thỏ rất giận hổ và quyết định nghĩ ra một cách mới để trả thù. Vài ngày sau, thỏ và hổ lại tiếp tục công việc, lúc đó tranh đã được cắt ra phơi khô và phải chất thành đống rồi trở lại mái nhà. Dù không biết làm cách nào để chuyển tranh về nhưng thỏ đã đưa ra một phương án với hổ: – “Trong ba người chúng ta, tôi nghĩ bạn là người có sức khỏe tốt nhất. Vậy hãy nằm xuống để tôi tải hình lên lưng bạn, dùng dây thừng buộc chặt lại. ở đằng sau rồi tôi đưa nó về nhà, chừng một chuyến là xong. “Con hổ có ý, nằm xuống cho thỏ chất đống cỏ rơm, khi đầy lưng thì thỏ lấy dây buộc lại. hàng chục lần xuống bụng, xuống cổ, thậm chí quanh chân hổ, v.v … Sau đó, thỏ nhảy lên, dùng đá lửa đốt rồi nhảy xuống bỏ chạy .. Hình có thể dùng lửa sấy khô, cháy rất một cách thỏa đáng. và quá nhiều. Con hổ càng chạy, ngọn lửa dường như bùng lên và bùng cháy.

READ  Thánh Gióng | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi Utphighschools.Vn

Khi con hổ vồ được ngọn lửa từ lưng, phần da bị cháy xém, lớp lông cháy xém, ố vàng. Con hổ tức giận chạy đi tìm nhưng con thỏ đã biến mất.

Chính vì vậy mà ngày nay người ta nói chi thỏ và hổ vẫn mang những dấu tích của tổ tiên để lại: loài có môi trên chẻ đôi; một chiếc lông vẫn còn dấu vết cháy xém.

NGHIÊN CỨU

Một câu chuyện khác mang tính ngụ ngôn. Nói về nguồn gốc của da hổ và hàm trên của trâu:

Một hôm, hổ thấy trâu bị người đi cày quở trách, đánh đập nhưng vẫn cúi đầu vâng lời, bèn đợi trâu nghỉ, tiến lại gần hỏi: “Sao mày nhục thế? Trâu đáp: “Vì con người có trí tuệ”.

Hôm nọ, con hổ đến hỏi bạn khôn ngoan. Anh ta đáp: “Tôi để trí khôn ở nhà, nếu cô muốn, tôi sẽ đến lấy của cô. Nhưng hãy để tôi buộc vào cây trước, nếu không, cô sẽ ăn thịt trâu của tôi”. Cà vạt gấu hổ. Buộc xong, người đem rơm đốt lại, đốt lên rằng: “Trí khôn của tôi đây!”. Con hổ đang cố gắng trốn thoát, nhưng ngọn lửa đã thiêu rụi bộ lông của nó. Con trâu thấy vậy cười ngặt nghẽo đến nỗi hàm trên đập vào đá gãy hết răng. Đó là lý do tại sao ngày nay nòi giống của loài này vẫn mang dấu vết của tổ tiên.[1].

Người Thái có một câu chuyện về nguồn gốc của da hổ:

Xưa nay trời dành riêng cho con người một đặc ân: biết nói, có quyền ăn thịt mọi loài vật. Thấy vậy, con hổ và con rắn từ chối và bao vây người đàn ông định tấn công. Anh ta dựng một cái chòi cho rắn và hổ vào, sau đó đậy nắp và đốt lửa. Con hổ và con rắn hoảng sợ: một con đánh vào thanh gỗ cháy đen đến nỗi da cô vằn vện, con còn lại bò trên đống than khiến da cô đen nhẻm.[2].

Người Nùng kể về nguồn gốc của da hổ như sau:

Con hổ bị xé da vì sự xảo quyệt của con thỏ. Đau quá, hổ bỏ chạy. Gặp người làm hương, hổ kêu cứu. Người đàn ông này lấy một nắm mùn cưa nhét vào các vết thương rồi bảo thợ rèn làm khô vết thương. Không ngờ đến nơi cất cánh than hồng để hứng mùn cưa đang âm ỉ lúc nào không hay. Khi trời nóng, hổ chạy khắp nơi. Trận đấu thảm hại Tebeski: – “Tắc Tà Tà” (có nghĩa là nhảy xuống sông). Nghe lời, hổ nhảy xuống sông thoát chết. Nhưng kể từ đó, da hổ đã cháy hết vết tích. Kể từ đó, con hổ và con gà gô trở thành bạn thân của nhau. Nơi nào có bồ đoàn, thường có cọp.[3].

READ  Sự tích hoa anh đào Utphighschools.Vn

Lịch sử của người Miến Điện (Myanmar) có những chi tiết hơi khác nhau:

Thỏ và hổ rủ nhau đi cắt rơm. Con hổ mang một bao gạo và thịt, và con thỏ mang một bao phân bò và cát. Trong khi làm việc, con thỏ muốn ăn trước, nhưng con hổ đã đợi cho đến khi anh ta ăn xong. Con thỏ nói: Nhà hiền triết nói: đến ăn thịt trước, đến sau chỉ ăn cát và ăn phân. Ăn xong cho hổ ăn bao gạo rồi tìm gốc cây ngủ, làm xong hổ thấy trong bao chỉ có cát và phân, mắng con thỏ, thỏ lặp lại câu nói của nhà hiền triết. Con hổ tin lời cắt và chuyển rơm. Con thỏ, giả vờ bị sốt, bị bỏ lại trên ghế của con hổ trên một bó rơm chất trên lưng nó. Đi được một đoạn ngắn, con thỏ châm lửa và thiêu rụi nó. Con hổ bị thẹo và hoảng sợ bỏ chạy. Thấy thỏ ngồi bên đường, hổ mắng mỏ, thỏ phản đối: – “Tao chưa gặp mày bao giờ”. Hổ xin lỗi, thỏ nói: – “Ta không trách ngươi, vì ta và ngươi tuy giống nhau, nhưng lưng có nhiều vết bỏng, thà chà vào gốc cây còn hơn.” Con hổ theo gương ông, tóc cháy đen, đau quá bỏ chạy. Gặp lại thỏ và cãi nhau, thỏ đáp: “Tao chưa gặp mày bao giờ. Đây, mày nổi máu rồi, cứ lăn trên cát là mày sẽ khỏe”. Con hổ chạy theo, bị ốm, chạy như điên, gặp thỏ lại mắng mỏ, thỏ đáp: – “Ta không quen biết ngươi. Ở đây có giếng thần, ngươi có thể đến đó chữa bệnh”. Sau đó anh ta dẫn theo con hổ, bất ngờ lao xuống giếng[4].

READ  Nàng Hạc - Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc Utphighschools.Vn

Về nguồn gốc của môi thỏ, người châu Phi nói:

Mặt trăng, tạo dựng trời và đất, đã gửi chí xuống trái đất để nói với nhân loại rằng người thụ hưởng “sẽ chết và sống lại.” Rabbit nghe thấy nhiệm vụ bí mật này, vội vàng chạy xuống lầu trước khi nói ngược lại, “người ta sẽ chết, chết là chết.”

Sau đó thỏ lên trời để khoe khoang. Giận thỏ vì làm sai, mặt trăng đã đánh thỏ bị sứt môi nên thỏ đã truyền sứt môi cho đàn con của mình.[5].


[1] Theo lời kể của những người dân miền Bắc và miền Trung. Miến Điện (Myanmar) có lịch sử Vì sao trâu không có hàm trên, hơi khác: Trâu và bò là hai anh em, thân nhau lắm. Những con bò chỉ có hàm dưới, một hôm chúng mượn hàm trên của trâu để xem ngựa biểu diễn như thế nào. Những con ngựa nhảy múa và hát hay đến nỗi những con bò cười. Ngựa thấy răng bò đẹp nên hỏi mượn để múa hát hay hơn. Tình cờ con bò không biết số của con ngựa, nên cô liền cho nó mượn. Con ngựa nhảy càng lúc càng xa, rồi chạy bằng ba bốn chân. Con bò không kịp trở tay để thua cuộc. Ngày nay, trâu thường kêu: “Răng ơi!”, Bò kêu: “Con nói đúng!”, Ngựa kêu “Chào, chào, chào, chào”). Hoàng Hải).

Người miền Nam kể như sau: Ngày xưa trâu có hai cái răng, nhưng ngựa chỉ có một cái. Một hôm con trâu được mời đến dự một bữa tiệc kỷ niệm. Khi trở về, tôi gặp con ngựa. Ngựa bảo trâu dâng hàm răng trên để làm kỷ niệm, sau sẽ trả lại. Không ngờ trâu sẽ cho mượn ngay, nhưng cũng như câu chuyện trên, con ngựa có ý xấu giữ răng trâu không trả lại. Một hôm, gặp một con trâu, một con ngựa nói: “Hãy chạy đua đi, ngươi giỏi hơn ta, ta sẽ cho ngay”. Sau đó ngựa bỏ chạy, trâu không đuổi kịp mình và từ đó bị rụng răng hàm trên (Theo lời kể của người dân Mỹ-tho và Lang-do (Landes)).

[2] Theo người Thái.

[3] Theo lời kể của người Nùng ở Kao Bang.

[4]Theo truyện dân gian Miến Điện, ol.

[5] Theo Sửa lại (Révise). Những tôn giáo trên các quốc gia lạc hậu, tập I.

Đăng bởi Utphighschools.vn

Utphighschools nơi chia sẻ và tổng hợp những kiến thức về Giáo Dục không ở đâu có, không ở đâu chia sẻ.Cùng học thêm nhiều kiến thức bổ ích với Utphighschools nhé

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud