Bùi Cầm Hổ | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi Utphighschools.Vn

Vào thời Lê, dưới chân núi Hồng Lâm có một chàng trai nghèo người Kẻ-treo, tên là Hổ. Khi còn trẻ, ông đã học một vài từ với một người già. Lớn lên, Hổ sống một mình không cha mẹ, anh chị em. Cuối cùng, anh phải mưu sinh bằng nghề chăn gia súc cho cả xóm, tài sản chỉ là cái sừng, con dao và cái thúng.

Nó được làng dựng cho một cái chòi ở ngã ba đường dưới chân núi. Trước cửa lều treo một con la lớn. Thức dậy mỗi sáng và hoàn thành bữa ăn của bạn. Hổ đánh nhau một hồi rồi ra hiệu cho cả nhà dắt trâu, bò ra ngã ba dắt lên núi chăn thả. Buổi chiều, khi mặt trời vừa lặn trên núi. Con hổ mang lũ vật về làng. Đến ngã ba, anh đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, vì đứa trẻ nào tự động trở về nhà sẽ không bị mất.

Dù khó khăn nhưng tuổi Dần cảm thấy vui. Ngoài cơm áo gạo tiền, anh còn có của cải. Vào tháng Giêng, vào đêm giao thừa hoặc nhà có giỗ, họ thường mang thức ăn đến cúng ông. Vì vậy, tuổi Dần vẫn có thể ăn chè với xôi.

Một hôm, trời sắp tối, một ông thầy địa lý đi tìm mộ thất lạc đã ghé vào chòi của Hổ để nghỉ ngơi. Hổ vui mừng nhường chiếu nhường chỗ cho anh nằm, tranh thủ xới xôi mời anh ăn gì đó. Thầy đi tìm đất được mấy ngày, buổi tối về ở trong lều của Hổ. Thấy người lành, thầy nhớ đền ơn đáp nghĩa. Anh hỏi Hổ: “Có muốn làm quýt không?” “Là tôi,” Hổ nói “Chán đủ rồi, anh còn làm gì nữa?”. Ngoài ra còn có một chiếc võng và một chiếc xe ngựa. Người hầu, vợ con, ruộng vườn, không phải vậy. Lắng nghe cuộc trò chuyện của giáo viên địa lý. Con hổ nói tiếp: “Làm sao một người đàn ông như tôi lại có thể làm thư ký được?” Cô giáo trả lời: “Tôi làm nghề địa lý, tôi có thể tìm được một nhà sử học chân trắng không?” Chỉ vài ngày nữa là xuất bản. Em thấy anh tốt và có tướng tốt, anh muốn cho em mảnh đất như vậy.

Thấy hổ không nói gì, ông giáo lại hỏi: “Con có biết mộ cha mẹ ở đâu không?”. – “Con có biết mẹ của con không?”

Hôm sau, ông thầy địa phương đưa cho anh một hai quả quýt và bảo anh phải mua đồ cải táng ngay. Anh nghe lời, lập tức thả đàn bò về xóm không có người chăn để cùng thầy chôn cất mộ mẹ. Cứ vài ngày cả làng lại rất lo lắng vì thiếu gia súc. Cuối cùng họ cũng tìm được người thay thế.

READ  Sự tích chim hít cô Utphighschools.Vn

Và họ đuổi Hổ ra khỏi lều để người kia ở lại[1].

Con hổ cũng quyết định không ở lại làng nữa. Bạn có bao nhiêu tiền để mặc khố để lên đường về phía bắc? Nghỉ ngơi vào buổi sáng và buổi tối trong vài ngày. Con hổ đến kinh đô. Đưa tay sờ lưng, chỉ còn lại sáu đồng tiền. Con hổ cũng vào nhà hàng. Hôm đó, khách bàn tán về một vụ án giết chồng, Hổ nghe rõ đầu đuôi. Một người lái buôn từ xa về, vợ anh ta mua một con lươn về làm món canh. Chồng ăn xong thì lăn ra chết. Người ta đưa bà ra quan, nói bà có quan hệ tình cảm và lên kế hoạch giết chồng. Sau bao nhiêu ngày bị tra tấn, cô ấy vẫn kêu ca. Mãi gần đây cô ấy mới tỏ tình và cô ấy sẽ được tặng giày.

Lắng nghe câu chuyện. Con hổ đến Bộ Nhiếp xin gặp bộ trưởng. Thấy anh ăn mặc lôi thôi, bọn lính đuổi anh ra khỏi cửa. Con hổ kêu lên, và cuối cùng họ cho anh ta vào. Gặp phải quan Thượng, chàng tuyệt vọng than thân trách phận với người phụ nữ vô tội. Quan Thường nói với Hổ rằng: “Có cách nào để vạch trắng đen trong gia đình ngươi?” Con hổ tuyên bố:

– Ừ, tôi lo được. Nhưng trước hết, chúng ta hãy hoãn việc thi hành án tử hình này.

Hai ngày sau, Rắn hổ mang cho quan Thượng một con rắn trông không khác gì những con lươn bình thường; Chỉ khác là anh ấy luôn ngẩng cao đầu. Hổ nói: – Tôi biết loại rắn này, nó thường ở dưới chân núi, trông giống con lươn, nhưng có độc, nếu ăn phải sẽ chết! Sau đó anh ta làm thịt và nấu súp giống như người phụ nữ kia đã làm. Canh sôi đem cho chó ăn, chó chết quay đầu; nuôi người khác bị kết án tử hình, người bị kết án tử hình này cũng chết. Trường hợp tự nhiên đã được tiết lộ. Người phụ nữ bất công là chính đáng. Tin tức đến tai nhà vua. Nhà vua liền sai Hổ, khen ngợi hết lời. Và hãy để anh ta là người thống trị lịch sử. Từ đó nó lấy tên là Bùi Cầm Hổ.

READ  [HCM] Cộng Đồng Sáng Tác Truyện Enovel Tuyển Dụng Nhân Viên Content Marketing Full-time 2022 Utphighschools.Vn

Thấy Hổ còn nhỏ, lại không được làm quan lớn vì thi cử mà nhiều triều thần không phục. Họ thường xuyên pha trò, cố tình bắt anh mắc lỗi để làm bẽ mặt. Một hôm có kỵ binh ở Thái miếu và chính con hổ đến túc trực và làm mọi việc trong lúc nhà vua mở tiệc. Họ đốt gỗ trầm hương không sạch sẽ, nên khi Hổ nhặt lên để cầm, họ phải đốt tay. Cho nên, một là Cọp phải quật anh ta xuống đất, hai là đứng im không dám đụng vào lư hương, ba là trả lại bình nóng cho vua đã đốt, dù sao cũng phải chịu tội “khi quân. “.

Khi nghe thấy tiếng “dâng hương”. Con hổ chỉ chạm vào thành bình nhưng rút tay về vì quá nóng. Đang bối rối khi đem chiếc bình đến dâng cho vua để làm lễ, thì bất ngờ ông xé xác chiếc áo tế dùng làm khăn rất tốt, rồi cả Hổ và vua cũng cất chiếc bình không. không có gì.

Khi Hổ khuỵu gối đọc lời “chúc mừng” được một nửa thì ngọn nến đỏ đã bị thổi tắt, Hổ rất bối rối vì dừng lại là vô lễ. Nhưng nhờ trí nhớ tuyệt vời, anh vẫn tiếp tục đọc trực tiếp cho đến khi ngọn nến sáng trở lại. Nhờ vậy, nhà vua càng khen ngợi Hổ.

Ở quê anh thường xuyên bị hạn hán, đất có cây nhưng anh ít ăn. Một lần về thăm quê, Hổ đã leo lên núi Hồng Lâm để nhìn lại cảnh xưa. Anh biết có một dòng nước chảy về hướng đông bắc trên núi Dun. Để đón dòng nước này chảy về hướng Tây Bắc để tưới cho ruộng đồng. Con hổ đã triệu tập tất cả các quan chức địa phương đến cuộc họp trên đảo Dun.

Ngày ấy cờ và võng chiếu sáng rực cả núi rừng. Ông chọn những con trâu có sức cày tốt rồi bắt các quan cày mấy con đường từ khe núi sâu núi Dun, xuôi theo con dốc dựng đứng lên Kẻ-hang. Ông lại trấn thủ một số con đường từ núi Đồng Trui ở phía đông bắc, đắp đất vào vết nứt cũ để ngăn nước chảy vào đó. Đột nhiên một vết nứt mới hình thành và dòng nước xối xả tưới tiêu hàng chục nghìn mẫu đất. Từ đó, vùng Kẻ-treo năm nào cũng có thu hoạch và mọi vùng đất hoang đều trở thành ruộng tốt. Người dân vùng này rất biết ơn Hổ. Họ xây chùa Hổ ở chân núi cạnh hẻm núi[2].

READ  Ai mua hành tôi hay là lọ nước thần | Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam | Nguyễn Đổng Chi Utphighschools.Vn

NGHIÊN CỨU

Trong Ha-Tin, Ngge-an, có người kể một số chi tiết khác nhau: Ví dụ, người chăn gia súc và nhận đất quý từ một thầy địa lý không phải là Bùi Kam Ho, mà là cha của anh ta. Khi Bùi Kam Ho còn nhỏ, cha anh cho anh đi học ở kinh đô, vì một vụ án giết người chưa hoàn thành ba năm, anh gặp một người phụ nữ nhìn thấy cô dịu dàng và yêu cầu thẩm phán cho anh gặp lại. Ông ra lệnh xây một cái bể vuông ba mươi thước, đổ đầy nước rồi sai người bắt nhiều lươn bỏ vào bể. Thấy có hai đứa trẻ xuất hiện, ông ra lệnh cho xử án nấu ăn và xử án chết. Ông nói với nhà vua: “Nếu một con lươn sống lâu một trăm năm, nó sẽ trở thành một con rắn vua. Có chất độc. Nếu bạn ăn nó, bạn sẽ chết. Người đàn bà này mua nhầm rắn vua nhưng không nỡ giết chồng, vân vân.[3].

Đoạn nói về xác hổ mang oan cho người đàn bà chịu trách nhiệm giết chồng có phần giống như một “lời thoại” trong cuốn sách Giải oan Lục của Trung Quốc. Theo sách này, có người ở xóm Duen-sơn ăn lươn và chết vì đau bụng. Hàng xóm cho biết người vợ giết chồng rồi thả quýt. Người phán xử nghi trong lươn có chất độc nên bảo người làng chài bắt được vài trăm kg lươn bỏ vào lọ. Một số loài ngóc đầu lên cách mặt nước khoảng hai hoặc ba feet. Tôi lấy bảy. Quân rất ngạc nhiên khi biết con vật đó là một con rắn giống như con lươn nên nhìn nó mà thót tim. Nỗi oan của người phụ nữ từ đó trở nên rõ ràng.

[1] Đoạn này theo Mạnh Sào Quân. Tài liệu tham khảo.

[2] Theo lịch sử dân tộc Hà Ting và sách Đường và truyện truyền kỳ của Phạm Đình Hổ và Nguyễn Ann.

[3] Theo truyện Kẻ-treo (Hà-Tĩnh) và theo Truyền thuyết truyện dân gian: cây cỏ, chim muông, ma quỷ.

Đăng bởi Utphighschools.vn

Utphighschools nơi chia sẻ và tổng hợp những kiến thức về Giáo Dục không ở đâu có, không ở đâu chia sẻ.Cùng học thêm nhiều kiến thức bổ ích với Utphighschools nhé

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud