Bình giảng bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ Utphighschools.Vn

Thơ 0 lượt xem

Tôi nhớ rừng“được biết đến là một trong những bài thơ đặc sắc của Thế Lữ và cũng là một trong những tác phẩm mở đầu cho giai đoạn đầu thành công đầy hứa hẹn của phong trào thơ mới. Nhắc đến bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ, nhà thơ Việt Nam Hoài Thanh đã từng nhận xét trong cuốn sách: “Đọc một vài bài, nhất là bài Nhớ rừng, tôi cứ ngỡ lời nói như bị một thế lực mạnh xô đẩy, tra tấn. Lou như một vị tướng điều khiển quân đội Việt Nam bằng những mệnh lệnh không thể cưỡng lại”. “Nhớ Rừng” là một tác phẩm đặc sắc, mượn hình ảnh chúa sơn lâm để nói lên hiện thực đau thương.

Bình giảng bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

Tâm trạng u uất của hổ khi bị nhốt trong vườn bách thú

Con hổ là chúa tể sơn lâm, chủ muôn loài, nó có sức mạnh và ý chí rất lớn, chỉ có rừng xanh hùng vĩ, hùng vĩ mới có thể so sánh được với độ cao của nó. Và bây giờ anh ta bị nhốt trong một sở thú nhỏ:

Ôm hận thù trong lồng sắt,

Tôi nằm xuống, nhìn ngày tháng trôi qua.

Coi thường những kẻ kiêu ngạo, ngu ngốc này,

Hãy nâng mắt con bạn lên để diễu hành sự hùng vĩ của khu rừng,

Ở những câu thơ đầu tác giả đã thể hiện tâm trạng tức giận của con hổ. Động từ “cắn” thể hiện sự tức giận tột độ, đồng thời thể hiện cảm giác bất lực của chủ rừng khi không thể ra khỏi lồng sắt. Bị nhốt trong “cũi sắt”, lòng căm thù, uất hận cứ dồn thành “khối”, “gặm nhấm” mãi mà không tan, càng “gặm” càng cay. Chỉ biết “nằm lòng” bất lực, đau khổ. “giễu cợt”, để “khép nép”, trở thành “đồ chơi” cho “những kẻ kiêu ngạo, ngu ngốc này”. Bài thơ sử dụng những tính từ rất mạnh để diễn tả tâm trạng khắc khoải của đứa trẻ. một con hổ, hay nói cách khác là của chính nhà thơ, khi bị thực tại hạn hẹp kìm hãm.

Bây giờ bị mất, bị làm nhục và bị cầm tù,

Hãy làm những món đồ chơi tuyệt vời.

Bao dung cho bầy gấu điên,

Với một cặp báo chuồng vô tư.

Đây là tâm trạng bi thảm điển hình của chúa sơn lâm khi bị lưu lạc, lạc đường và bị giam cầm. Trong bối cảnh lịch sử nước ta, khi bài thơ được xuất bản (1934), nỗi hổ thẹn, căm hờn, cay đắng của con hổ cũng đồng thời với bi kịch của nhân dân ta trong xiềng xích của nô lệ sống trong tăm tối. phạm thượng ”. Hổ là loài vật oai phong lẫm liệt, nay lại phải chấp nhận sống chung với những con vật tầm thường khác, hoàn toàn mất đi vẻ uy nghiêm thường thấy, đối với anh không có bi kịch nào đau đớn hơn. Bản thân nhà thơ cũng cảm thấy đau xót không chỉ cho con hổ mà cả một giới trí thức, cho cả một dân tộc hào hùng một thời nay bị gông cùm xiềng xích. Những giai cấp được coi là đỉnh cao của xã hội nay được xếp ngang hàng với bọn quan lại tí hon là lính Pháp. Đoạn thơ miêu tả rất hay tâm trạng của con hổ bị giam cầm, từ đó nói lên tình cảnh của cả một thế hệ “sinh ra tội lỗi”, “bị quê hương bỏ rơi”.

Nỗi uất hận đối với chủ nhân bị giam cầm càng mãnh liệt hơn trong khổ thơ thứ tư của bài thơ. Vẫn chán chường, coi thường, mọi thứ xung quanh anh chỉ là “tầm thường”, phiền phức, giả tạo:

“Hoa, cỏ cắt, lối đi bằng phẳng, cây cỏ;

Dải nước đen như suối, không phải suối.

Len dưới cánh tay gò thấp;

Lá vừng mềm, không bí,

Cái bình thường, giả tạo không thể đưa chúa sơn lâm vào giấc ngủ. Anh ấy nhận thức rõ rằng mọi người đang cố gắng đồng hóa nó bằng cách biến nó trở nên ngoan ngoãn như một món đồ chơi mới, nhưng không dễ để chinh phục. Con hổ là con vật cảnh giác nhất trong vườn. Đó cũng là hình ảnh ẩn dụ cho những con người vẫn luôn giữ vững ý chí thay đổi trong xã hội.

Quá khứ vàng son trong hoài niệm về con hổ

Đặc điểm lớn của trào lưu thơ mới là luôn than thở về quá khứ của một thời vàng son, một thời “vang bóng”. Trong quá khứ, các giá trị đã không bị đảo ngược và con hổ cũng được tự do trong thế giới của mình:

Còn đâu những đêm vàng bên suối,

Có phải tôi đang uống một loại rượu say không?

Nơi mà những ngày mưa quay về khắp bốn phương,

Có phải chúng ta đang âm thầm theo dõi sự đổi mới của mình không?

Nhà thơ sử dụng hàng loạt câu hỏi tu từ để diễn tả tâm trạng xúc động mạnh của con hổ khi nhớ về quá khứ. Từ “ở đâu” thể hiện niềm khao khát được quay trở lại khu rừng nơi nó đã được trồng. Con hổ tiếc thời “ông chủ”, nơi mình là “bóng cây cổ thụ”. Đó là nỗi nhớ da diết về rừng sâu. Nhớ rừng nghĩa là nhớ tự do, nhớ “thời oanh liệt”, nhớ cái cao siêu, cái thực và cái tự nhiên. Nơi non nước hùng vĩ này, con hổ ngự trị giữa dòng đời. Lòng dũng cảm của một vị vua của rừng già luôn thể hiện sức mạnh tối cao của mình với sức mạnh to lớn. Những gì anh ta phải làm là làm mọi thứ với sự sợ hãi và tuân theo. Ở đó con hổ hiện lên với phong thái kiêu hãnh nhưng vẫn tỏa ra vẻ đẹp uy nghiêm giữa núi rừng hùng vĩ. Từ thân phận một người nắm cả đất nước trong tay, giờ phải chế nhạo kẻ khác. Đây cũng là hoàn cảnh của đất nước ta thời bấy giờ, khi vua chúa và quan lại phải bái phục thực dân Pháp.

Những dòng ký ức tiếp tục:

Bình minh của cây xanh và mặt trời ở đâu,

Tiếng chim hót tưng bừng giấc ngủ của ta?

Còn đâu những buổi chiều đẫm máu sau rừng.

Tôi đang chờ chết vì cái nắng thiêu đốt,

Cho phép tôi có một phần bí mật?

Chính con hổ đã khẳng định: “Tôi sống mãi trong tình yêu và nỗi nhớ. Ngón tay cái và quyền lực ngày xưa. Hiện thực tẻ nhạt khiến anh chỉ muốn sống mãi trong ký ức, nơi ánh bình minh trải dài trên hàng cây xanh, nơi ngàn tiếng vang của chim chóc, nơi có ánh mặt trời tỏa sáng trong khu rừng, nơi hổ mang chúa ngự trị muôn loài. Kỉ niệm hiện lên nhất quán trong những câu hỏi tu từ tạo nên bản nhạc du dương, da diết, đau đáu, thể hiện sâu sắc tình yêu, nỗi nhớ về hùm thiêng, về rừng và tiếc nuối một thời oanh liệt. họ trở nên hoài niệm về quá khứ. Chúa sơn lâm nhớ đêm, nhớ ngày, nhớ bình minh, nhớ hoàng hôn, nhớ suối, nhớ suối, nhớ trăng, nhớ cảnh rừng già trong rừng nhiệt đới, cây xanh và nắng, tiếng hát của tiếng chim hân hoan lúc bình minh, lúc nắng gắt lúc chiều tà… nỗi nhớ là nỗi buồn tù đày, đồng thời cũng là niềm khao khát tự do của nhà thơ. Những ký ức về một thời đã qua càng tươi sáng trở lại bao nhiêu thì hiện tại lại càng đau đớn bấy nhiêu. Khuynh hướng chung của phong trào thơ mới là tìm cách quên đi quá khứ để thoát khỏi hiện tại. Họ muốn thoát khỏi thực tế:

Cho tôi một hành tinh lạnh

Một ngôi sao đơn độc dưới bầu trời xa xôi

Tôi trốn ở nơi này từ ngày này qua ngày khác

Nỗi thống khổ cùng nỗi thống khổ

Lou cũng không ngoại lệ, qua tâm trạng của con hổ, nhà thơ muốn gửi gắm khát vọng thoát khỏi cái xã hội tầm thường giả dối này.

Khát vọng tự do mãnh liệt trong trái tim con hổ

Tự do là khát vọng lớn nhất của nhân dân thời đại ngày nay, nỗi đau mất nước, mất tự do là nỗi đau lớn nhất:

Bạn có biết rằng trong những ngày buồn chán,

Tôi đang theo đuổi một giấc mơ lớn

Hãy để tâm hồn tôi dường như gần gũi với bạn,

Ôi, cảnh rừng kinh khủng của tôi!

Đó là một lối thoát trong tâm trí con hổ. Linh hồn anh đã vượt ra khỏi ngục tù sắt đá để trở về với giấc mơ vĩ đại trong kí ức. Con hổ khát khao rừng lớn, nó khao khát núi rừng, đây là tự do. Giang sơn này là nơi những con hổ đã có những tháng ngày tươi đẹp, tự do chiến đấu trong một không gian riêng biệt. Ngay cả bây giờ, chúng sẽ không bao giờ được sống ở những nơi xưa cũ này nữa, nhưng những con hổ sẽ không bao giờ ngừng nghĩ về “giấc mơ lớn”. Vị vua bị truất ngôi cầu nguyện sẽ sống mãi trong ký ức, nỗi nhớ về người đẹp đã ra đi và không bao giờ trở lại.

Những câu thơ trên cũng chứng minh rằng que sắt chỉ có thể bắt được thể xác của con hổ, chứ không thể bắt được linh hồn khao khát vùng vẫy của nó. Đó cũng là bài thơ thể hiện tinh thần dân tộc sâu sắc. Đó là niềm thương cảm cho cảnh nước mất nhà tan, nỗi sầu muộn của một thế hệ bơ vơ, những ước mơ, hoài bão trái ngược với thực tế.

“Nhớ rừng” là một trong những bài thơ mở đầu cho trào lưu thơ mới, không thoát khỏi nỗi buồn chung của thời cuộc mà thể hiện tinh thần khao khát tự do, tinh thần dân tộc sâu sắc. Bài thơ đã đánh thức tinh thần của những thanh niên đang dần bị đồng hóa khỏi chính sách của thực dân Pháp.

đồng cỏ

.

READ  Chùm thơ tình 5 chữ rất hay về mùa Thu Utphighschools.Vn
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud